Nỗi đau về câu chuyện cô giáo miền Tây quỳ xin lỗi phụ huynh và bài thơ nhói lòng

'Học trò quỳ, chuyện xưa nay không hiếm/ Nhưng làm sao lại có chuyện ngược đời/ Bắt cô giáo phải quỳ rồi trách phạt'.

Độc giả Nguyễn Chí Tài chia sẻ bài thơ, viết về nỗi đau khi theo dõi câu chuyện nữ giáo viên Trường Tiểu học Bình Chánh (Bến Lức, Long An) phải quỳ gối xin lỗi nhóm phụ huynh vì phạt con họ quỳ gối khiến chúng sợ không dám lên lớp.

Hình ảnh này đã ảnh hưởng đến danh dự nghề nghiệp của nhà giáo cũng như vi phạm nhân quyền, cần phải lên án.

Hình minh họa

Hình minh họa

Nhớ ngày xưa thời học sinh tiểu học.
Cô bắt quỳ trước lớp có gì đâu.
Về giấu cha chẳng dám nói câu nào.
Sợ bị mắng vì sao không ngoan ngoãn.

Ham nói chuyện không chịu nghe cô giảng.
Bị khẻ tay bằng thước bảng chuyện thường.
Không học bài, không thuộc bảng cửu chương.
Tai đỏ ửng bất thường vì cô nhéo.

Chuyện ngày xưa nào có ai kêu réo.
Chẳng nghĩ suy vặn vẹo giống bây giờ.
Tháng năm trôi qua hết tuổi học trò.
Xem hình phạt ngày xưa như kỷ niệm.

Khi xã hội nhích lên từng bước tiến.
Những dấu xưa đã tan biến mất rồi.
Giờ học trò ít phải chịu đòn roi.
Quyền trẻ nhỏ mọi người đều tuân phục.

Nhưng không thể bắt cô quỳ làm nhục.
Là nỗi đau nền giáo dục chúng ta.
Vì thầy cô nào có khác mẹ cha.
Con hư hỏng rầy la là trách nhiệm.

Học trò quỳ, chuyện xưa nay không hiếm.
Đúng hay sai tùy quan điểm mỗi người.
Nhưng làm sao lại có chuyện ngược đời
Bắt cô giáo phải quỳ rồi trách phạt.

Nguyễn Chí Tài / vnexpress.net

Từ khóa: co giao phat quy xuong

Tin nổi bật
Tin mới nhất
tin tuc