Nỗi lòng người mẹ phóng sẵn “ảnh thờ“ và nhờ gửi con vào trại trẻ nếu ngày mai ra đi

'Tôi đã phóng ảnh sẵn để chuẩn bị cho ngày đen tối... và dặn anh em, khi tôi mất đi sẽ gửi cháu vào trại trẻ mồ côi'.

Chị Nguyễn Thị Tuyết (Xóm Thượng - Gia Minh - Gia Viễn - Ninh Bình) đang phải chiến đấu từng ngày, từng giờ với căn bệnh ung thư tuyến giáp. Mặc dù đã chấp nhận bệnh tật, bình thản chờ ngày xấu số của cuộc đời nhưng trong lòng chị vẫn còn nặng nỗi lo về cậu con trai 10 tuổi sẽ ra sao nếu không có mẹ ở bên.

Chị Nguyễn Thị Tuyết
Chị Nguyễn Thị Tuyết đang từng ngày chiến đấu với căn bệnh ung thư tuyến giáp.

"Tôi đã phóng ảnh để chuẩn bị cho ngày đen tối nhất"

Chị Nguyễn Thị Tuyết kết hôn vào năm 2006 sau khi lỡ mất một chuyến đò. Một năm sau đó, 2 vợ chồng chị đón nhận niềm hạnh phúc khi bé Nghĩa chào đời. Cứ thế, cuộc sống bình yên trôi đi, chị và chồng chăm chỉ làm lụng xây dựng mái ấm nhỏ, nuôi con trai khôn lớn.

Thế nhưng, bệnh tật lại bất ngờ ập đến gia đình bé nhỏ của chị lúc nào chẳng hay. Khi bé Nghĩa 4 tuổi, chồng chị mắc phải căn bệnh ung thư dạ dày. Mặc dù đã bán hết trâu, bò, lợn, gà và lấy số tiền tích góp được đi chữa bệnh nhưng anh cũng không qua khỏi.

Đau đớn khi chỗ dựa duy nhất mất đi, chị Tuyết vẫn cố gắng vực dậy tinh thần bởi chị còn phải nuôi con nhỏ khôn lớn. Kể từ khi chồng mất, chị chuyển về quê ngoại sống, một mình mò cua, bắt ốc, đi cấy thuê nuôi con trai ăn học.

Những tưởng sóng gió, khó khăn đã dừng lại với cuộc đời mình nhưng không ngờ vào tháng 2/2016, chị bàng hoàng khi nghe bác sĩ báo mình bị ung thư tuyến giáp. Nhận tin dữ, chị như muốn “đổ gục” hoàn toàn, buồn thương nghĩ đến tương lai của con sẽ ra ra khi chỉ mới 10 tuổi.

"Tôi cứ nghĩ đơn giản người khỏe nên không đi khám định kỳ. Đến khi thấy cổ đau, rắn, tôi vẫn cố cấy hết mẫu ruộng rồi mới đi. Ai ngờ...!

- Eva.vn "

"Bây giờ, tôi ân hận vì mình mải làm, không quan tâm đến sức khỏe, lại nghĩ thương con, lo lắng không biết cuộc sống mai sau của con như thế nào. Xã hội bây giờ càng ngày càng phức tạp tôi còn lo hơn”, chị Tuyết tâm sự.

Chị Tuyết kể lại những sóng gió cuộc đời trong nước mắt.
Chị Tuyết kể lại những sóng gió cuộc đời trong nước mắt.

Mặc dù đau đớn nhưng chị vẫn giấu con bệnh của mình để con yên tâm học tập. Tuy nhiên chị đã chuẩn bị sẵn tấm ảnh thờ cho mình phòng khi có điều xấu xảy ra. Đó là sự chuẩn bị chẳng hề mong muốn bởi chị không biết ngày mai sẽ ra sao.

Chồng mất rồi, cháu Nghĩa lại còn bé, gia đình cũng chẳng nương tựa được vào ai, nhiều đêm tôi nằm nghĩ từ nhà đến hiệu ảnh cũng mất 7km, nếu chuyện xấu bất ngờ sẽ rất bất tiện và phiền phức nên tôi đã phóng ảnh thờ trước khi mất. Bức ảnh này mang về cũng được 5-6 tháng nay rồi”, chị Tuyết hai mắt đỏ hoe, bùi ngùi chia sẻ.

Kể từ khi biết bệnh của mình, không đêm nào chị Tuyết ngủ được. Mỗi khi màn đêm xuống, trong căn phòng tối chị lại ngồi suy nghĩ rồi khóc. Chị khóc cho số phận của mình và khóc cho cả số phận của con trai.

"Đêm nào mẹ cũng không ngủ, ngồi khóc mà mẹ không nói với con"

Thế nhưng, dù yếu đuối, đau đớn, chị vẫn cố gắng mạnh mẽ, động viên bản thân “được ngày nào cho con nương tựa ngày đó”.

Hiện giờ, trong ngôi nhà chị Tuyết chẳng có đồ vật nào giá trị ngoài chiếc tivi cũ được người hàng xóm mang cho. Ngôi nhà là nơi che mưa che nắng cho 2 mẹ con cũng dột nát như chính cuộc đời của chị. Sự lo lắng hiện lên gương mặt chị mỗi khi trời mưa tới cũng chính là nỗi niềm của chị dành cho con trai: “Con sẽ chống chọi thế nào với những bão tố của cuộc đời khi không có mẹ ở bên dìu dắt”.

Chị nặng nỗi lo về cậu con trai
Bình thản với căn bệnh nhưng chị vẫn còn nặng nỗi lo về Nghĩa - cậu con trai mới 10 tuổi của chị.

Cũng kể từ ngày bị bệnh, sức khỏe yếu dần, chị không thể đi làm được công việc gì bởi những cơn đau hoành hành. Cuộc sống 2 mẹ con chị đã khó khăn lại càng khó khăn hơn. Đã có lúc Nghĩa xin mẹ nghỉ học vì chi phí học hành tốn kém, mẹ lại không có tiền trị bệnh phải uống thuốc lá nam duy trì từng ngày một. Thế nhưng, dù đau đến mấy, chị vẫn cố gắng động viên con cố gắng đến trường.

Con chị Tuyết
Hiểu được hoàn cảnh của mình, Nghĩa vẫn chăm chỉ học hành.

Hoàn cảnh khó khăn nên mới học lớp 4, Nghĩa đã biết lo toan hết mọi việc trong gia đình từ đi chợ, nấu cơm, giặt quần áo đến sắc thuốc cho mẹ uống. Không hiểu hết được căn bệnh nguy hiểm của mẹ nên hàng ngày Nghĩa chỉ biết nấu nước lá cho mẹ uống chóng khỏi bệnh và động viên mẹ ăn nhiều để khỏe mạnh ở bên mình được lâu hơn.

" Đêm nào Nghĩa cũng ngủ thấp thỏm, thức giấc 2 lần để gọi và sờ vào đầu, tai mẹ. Nếu tôi thưa, cháu an tâm không là cháu nhanh chóng cầm điện thoại để sẵn trên đầu giường gọi cho mọi người đến.

- Eva.vn "

Cháu Nghĩa còn nhỏ nhưng biết suy nghĩ lắm. Thấy hoàn cảnh gia đình mình, cháu nằm ôm cổ mẹ bảo thôi năm nay con không đi học, nhà mình đâu có tiền nộp hàng mấy triệu cho con.

Tôi phải giấu bệnh bảo “mẹ mổ khỏe rồi không lo đâu" mà không dám nói mình bị bệnh sắp chết. 

Cháu cũng hay động viên mẹ cố ăn để khỏe mạnh. Có lần cháu nói “Đêm nào mẹ cũng không ngủ được ngồi khóc mà mẹ giấu con”, tôi chẳng biết phải trả lời con thế nào.

Tôi đã dặn anh em rằng khi tôi mất mang cháu vào trại trẻ mồ côi nhờ nhà nước nuôi giúp đến lúc cháu trưởng thành”, chị Tuyết nghẹn ngào, gạt 2 hàng nước mắt.

Biết mẹ bệnh, Nghĩa làm hết công việc nhà phụ giúp mẹ.
Biết mẹ bệnh, Nghĩa làm hết công việc nhà phụ giúp mẹ. 

Những hành động tình cảm, sự quan tâm của con trai nhiều lúc khiến chị Tuyết hạnh phúc quên đi hết bệnh tật nhưng nhiều lúc cũng khiến chị quặn đau khi nghĩ về tương lai của con mồ côi cha mẹ.

Thế nhưng dù không biết ngày mai và ngày sau thế nào, chị vẫn sẽ cố gắng từng ngày, từng giờ ở bên con, mang hơi ấm yêu thương dành cho con đến giây phút cuối cùng. Và dù có ở phương trời nào, chị vẫn luôn dõi theo từng bước chân con.

Hồng Nhung - Ảnh NVCC / khampha.vn

Từ khóa: ung thu me ung thu di anh be 6 tuoi trai tre mo coi

Tin nổi bật
Tin mới nhất